Tấm Thiệp Cưới

Nguyễn Tầm Thường

            Gởi tấm thiệp cưới báo tin là gởi cả một thay đổi vào ḍng đời. Một lần lên xe hoa là bỏ lại cả một bến bờ. Mỗi tấm thiệp là chuyện thật dài của một hồn thơ:
                                    Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
                                    Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi
                                                                                    (Hàn Mặc Tử)
            Theo chồng là ngày vui mà sao lời thơ như có vẻ nuối tiếc cuộc chơi. Phải chăng nuối tiếc v́ biết có mùa xuân hôn phối đấy, nhưng giă từ đám xuân xanh, đường theo chồng có thật sự sẽ dẫn người gởi thiệp vào xuân hạnh phúc?
            Mọi đám cưới đều đưa tin bằng những tấm thiệp. Thiệp cưới nào cũng giống nhau là báo tin vui. Thiệp đơn sơ vậy, nhưng tâm t́nh người gởi thiệp chưa hẳn là đơn sơ. Có người lên xe hoa, hồn vui như mùi thơm giấy mới của thiệp.  Thế nhưng có kẻ bỏ cuộc chơi mà ḷng vẫn thương bến xưa. Có người hạnh phúc náo nức bay theo cánh thiệp đưa tin. Thế nhưng cũng có kẻ lên thuyền sang sông mà hồn không trọn theo nước xuôi thuyền. Phức tạp của người gởi thiệp là thế.
            Tấm thiệp không thay đổi, sau bao năm tháng tên hai người in trên đó vẫn cứ bên nhau. Có đôi hôn nhân ngày gởi thiệp, tên viết bên nhau, mà giờ đây mỗi người một cuối đường xa cách. Tiếng pháo nổ trong ngày cưới thật vui, nhưng cũng có những bài ca buồn về xác pháo bay. Tấm thiệp không thay đổi nhưng người sang bến sông có thể đổi thay.
            Làm sao để đường theo chồng cứ hạnh phúc. Làm sao để người gởi thiệp lúc nào cũng như tấm thiệp cưới, tên cứ bên tên và t́nh yêu cứ bên t́nh yêu măi măi.

                                                                        &&&

            Nếu để giữ cho t́nh yêu lúc nào cũng là tin vui như tấm thiệp có là chuyện gian nan th́ cũng chẳng phải là điều khó hiểu. Hai ngàn năm trước, câu chuyện tiệc cưới Cana cho thấy tiệc chưa xong, khách chưa về đă có chuyện gian nan rồi: “Họ thiếu rượu” (Yn. 2:3). Chuyện khó khăn trong hôn nhân đă xảy đến ngay khi ngày cưới chưa qua.
            Có thể thiếu rượu v́ gởi nhiều thiệp quá. Mỗi tấm thiệp đều có một giá trị. Giá trị từ phía người gởi và cả phía người nhận. Người gởi thiệp đi, gởi với tâm t́nh ǵ. Người nhận thiệp, nhận với tâm t́nh nào. Hôm nay, không đám cưới nào mà không gởi thiệp. Ta hăy đọc lại Phúc Âm tường thuật tiệc cưới Cana để t́m thêm ư nghĩa của những tấm thiệp.
            Chung quanh một ngày cưới tôi thấy có nhiều thứ thiệp. Có thiệp gởi đi v́ xă giao, thiếu nó là không xong. Có người nhận thiệp mà không vui, miễn cưỡng mà đến dự thôi, không đến là không được. Có người đến tiệc cưới v́ kẻ khác chứ không v́ đôi tân hôn. Thiệp in giống nhau mà tâm t́nh của những tấm thiệp nhiều khi khác nhau lắm. Từ nhiều tâm t́nh khác ấy, tôi thấy những người đến dự tiệc cưới cũng có nhiều thái độ khác nhau. Có lời chúc mừng thương đôi bạn trẻ. Có khách so sánh đám cưới này với đám cưới nọ. Có tiếng phê b́nh cách tổ chức. Khách được mời là quan trọng, đôi tân hôn phải phục vụ khách chứ không phải khách đến để giúp đỡ đôi tân hôn. V́ thế, khách nào cũng muốn được tiếp đón sang trọng. Không phải mọi thiệp gởi đi đều v́ t́nh và mọi người nhận thiệp đều đến v́ thương yêu. Trong ngày hạnh phúc mà dường như đă có những v́ sao đi lạc.
            Đọc lại Phúc Âm về tiệc cưới ở Cana, chúng ta thấy tấm thiệp mang ư nghĩa ở cả hai phía, người gởi và người nhận. Mẹ Maria có mặt trong ngày cưới đó. Nghĩa là Mẹ cũng nhận được tấm thiệp. Chính nhờ tấm thiệp này mà ngày cưới hôm ấy xảy ra một biến cố rất lớn. Nếu người gởi thiệp không gởi cho Mẹ Maria th́ đám cưới hôm đó sẽ ra sao.
            Tuy đôi tân hôn là trung tâm của ngày cưới, nhưng Phúc Âm lại không nói ǵ về đôi tân hôn cả. Phúc Âm nói về sự thiếu thốn của đôi tân hôn.
            Đối với người Do Thái, không thể quan niệm một tiệc cưới mà không có rượu. Nó tẻ nhạt  không c̣n là tiệc cưới nữa. Vấn đề ấy là nguyên nhân có thể đem niềm vui hay một kỷ niệm buồn cho đôi tân hôn. T́m hạnh phúc, phải chăng đó cũng chính là chủ đề các đôi hôn nhân hôm nay đang cần. Câu chuyện thiếu rượu trong tiệc cưới Cana bắt đầu với một người khách, đó là Mẹ Maria, rồi liên quan đến các gia nhân và ông chủ sự.
            Một người khách
            Mẹ Maria được mời như một người khách, nhưng Mẹ đă không đến dự tiệc như một người khách mà như người giúp việc. Làm sao Mẹ biết họ thiếu rượu nếu Mẹ không quan sát? Chắc hẳn Mẹ đă nghe tiếng xầm x́, Mẹ thấy nỗi lo âu của những người chạy việc. Mẹ tế nhị quá. Mẹ để ư những chuyện chung quanh ngày cưới của đôi trẻ. Mẹ thương người. Mẹ biết tiệc cưới mà thiếu rượu là một kỷ niệm buồn của ngày hôn nhân. Mẹ muốn t́nh yêu của họ trọn vẹn. Không ai yêu cầu Mẹ giúp, Mẹ đă đến như một kẻ tự nguyện.
            Sau khi Chúa làm phét cho có rượu rồi, ta không thấy nhắc đến Mẹ nữa. Mẹ rút vào thầm lặng. T́nh thương của Mẹ bao dung hơn nữa khi ta để ư rằng đây là phép lạ thứ nhất Chúa làm. Nếu Chúa làm nhiều phép lạ rồi th́ Mẹ Maria có lư mà xin Chúa can thiệp, điều ấy cũng dễ hiểu thôi. Đây là phép lạ đầu tiên, điều ấy nói lên nỗi bận tâm đặc biệt của Mẹ với hạnh phúc của đôi hôn nhân.
            Hạnh phúc cho tân hôn nào có những người khách như Mẹ Maria. Và cũng đẹp biết bao nếu khách được mời cũng đến tiệc cưới với tâm t́nh như của Mẹ.
            Trong bóng dáng của Mẹ ở tiệc cưới, h́nh ảnh Mẹ vừa là ư nghĩa cho người gởi thiệp đi biết chọn người mà gởi, vừa là ư nghĩa cho người nhận thiệp biết đến dự tiệc với tâm t́nh nào.
            Ông quản tiệc
            Có người quản tiệc, chứng tỏ đám cưới này cũng có chuẩn bị chu đáo. Họ đặt một người quản tiệc để lo mọi công việc trong tiệc mừng. Nhưng mỉa mai thay là có quản tiệc mà thiếu rượu. Và câu nói của ông ta “rượu ngon này bởi đâu mà có?” âm vang lên một cung điệu thiếu trách nhiệm của ông. Rượu hết ông không biết, có rượu mới ông cũng không hay. Vậy đâu là bổn phận của ông? Có đáng buồn cho đôi tân hôn  là họ đă tin cậy và phó thác lầm người?
            Trong ư nghĩa đời sống thiêng liêng, ông quản tiệc là h́nh bóng dấp dáng hàng ngày trong hạnh phúc hôn nhân của nhiều gia đ́nh. Có khi nào thay v́ nương nhờ nơi Chúa th́ họ lại đi t́m và gởi gắm hạnh phúc gia đ́nh trong tay những thế lực khác? Phải chăng ông quản tiệc là h́nh ảnh của những thế lực như người đời, của cải, tiếng tăm, quyền thế. Những thế lực mà ta ngỡ rằng sẽ là nguyên nhân an toàn mang lại hạnh phúc cho hôn nhân?
            Các gia nhân
            Trong tiệc cưới này có những suy nghĩ dường như nghịch lư. Các vai tṛ chung quanh đôi tân hôn là chủ đề chứ không phải chính đôi tân hôn. Những người giúp việc là những người được chứng kiến phép lạ đầu tiên. Đặc ân đặc biệt này không dành cho gia chủ, mà cho những người rất tầm thường. Lư do đơn giản là họ đă kín nước. Trong thái độ kín nước, các gia nhân có hai đặc điểm, thứ nhất họ đă nghe lời Mẹ Maria chuẩn bị cho họ: “Chúa bảo ǵ th́ làm thế” (Yn. 2:5). Đặc điểm khác là họ kín nước đầy  tới miệng chum chứ không kín nửa vời. Với tâm t́nh phục vụ thành thực, Chúa đă dành đặc ân được chứng kiến phép lạ đầu tiên ấy cho họ. Phục vụ là hương thơm. Bất cứ ai phục vụ đều được hương thơm ấy lưu lại với chính họ.

                                                                        &&&

            Lạy Mẹ Maria, soi ḿnh trong tiệc cưới Cana, chúng con cần gởi thiệp cưới cho Mẹ. Chúng con muốn Mẹ ở trong tiệc cưới của chúng con mỗi ngày. Những tấm thiệp chúng con gởi cho người đời rồi sẽ quên. Những chuẩn bị cho hạnh phúc hôn nhân của chúng con nhiều khi rất lầm. Chúng con chuẩn bị sai. Sáu chum bằng đá đựng nước để rửa chân tay th́ c̣n đầy mà rượu th́ thiếu. Cái phụ th́ dư mà cái chính th́ không có. Phải chăng đấy cũng là h́nh ảnh đời sống thiêng liêng trong gia đ́nh chúng con. Rượu ơn thánh trong gia đ́nh chúng con c̣n bao nhiêu? Chúng con không biết rơ. Có khi cạn rồi mà chúng con không hay. Có khi nào chúng con phân vân, bàn tính với nhau về t́nh trạng rượu thiêng liêng trong hạnh phúc hôn nhân không? Những chum bằng đá đựng nước, những phụ thuộc th́ chúng con biết rơ lắm. Nó là nhà cửa, xe cộ, quần áo, nữ trang, sắc đẹp...Phải chăng nhiều đổ vỡ hôn nhân hôm nay là dấu chứng chúng con cần suy niệm kỹ hơn về sự lo âu của chúng con: Chúng con lo âu về những chum đựng nước phụ thuộc hay là rượu ơn thánh?
            Những tấm thiệp gởi đi, tấm thiệp gởi Mẹ phải là tấm thiệp tha thiết nhất. Nếu đôi tân hôn Cana không gởi thiệp cho Mẹ th́ tiệc cưới ấy thiệt tḥi biết bao.
            Chúng con muốn Mẹ ở măi trong gia đ́nh chúng con để nhắc nhở chúng con về t́nh trạng rượu ơn thánh trong gia đ́nh c̣n bao nhiêu, nhiều hay hết. Chúng con ưa t́m những chum đá đựng nước và coi như bảo đảm hạnh phúc hôn nhân. Nhiều gia đ́nh đổ vỡ v́ lầm lẫn ấy.
            Xin Mẹ chuẩn bị cho chúng làm theo ư Chúa như Mẹ chuẩn bị cho các gia nhân kín nước đầy chum. Và, nhất là chuẩn bị cho chúng con sống theo ư Chúa để chúng con được hạnh phúc sau cùng là gặp gỡ nhau trên quê Trời.